“Một cậu bé trong lần nọ quyết định sẽ đi gặp
bằng được Thiên Chúa. Cậu biết rằng chuyến đi sẽ dài và vất vả lắm nên xếp vào
túi xách bánh và thức uống.
Khi đã đi qua ba dãy
phố, cậu bé gặp một bà lão. Bà ngồi trong công viên, đôi mắt dừng lại ở những
chú chim bồ câu. Cậu bé đến ngồi cạnh bà và mở túi xách của mình. Hình như bà
lão đang đói, cậu bé nhận ra điều này và mời bà một chiếc bánh. Bà lão cười với
cậu. Nụ cười dịu dàng đến nỗi cậu bé muốn nhìn thấy nó hiện ra một lần nữa. Cậu
lại mời bà thức uống. Nụ cười lại hiện ra trên khuôn mặt phúc hậu của bà làm
cậu cảm nhận được sự ấm áp. Họ ngồi suốt buổi chiều ăn uống và không nói một
lời.
Mãi đến khi trời sụp
tối cậu bé mới rời chỗ. Rồi bất ngờ cậu quay lại, chạy đến chỗ bà lão và ôm lấy
bà từ biệt. Món quà mà bà lão đã tặng cho cậu là nụ cười đẹp và rộng mở nhất
của mình.
Khi cậu bé mở cửa vào
nhà, người mẹ vô cùng ngạc nhiên vì nét rạng rỡ còn ngập tràn trong ánh mắt
cậu: - Điều gì hôm nay đã làm con hạnh phúc vậy?
Cậu bé đáp:
- Con đã ăn trưa với
Chúa. Mẹ biết không, Chúa có nụ cười tuyệt đẹp trên đời!.
Trong khi đó bà lão
cũng bừng tỉnh với niềm vui và trở về nhà. Đứa con trai nhận ra vẻ thanh thản
trên gương mặt mẹ và hỏi:
- Điều gì hôm nay đã
làm mẹ hạnh phúc?
Bà lão đáp:
- Mẹ đã ăn bánh cùng
với Chúa bên cạnh những chú chim bồ câu. Con biết không, Chúa trẻ trung hơn
chúng ta ngỡ rất nhiều.”
Bích Thủy
Đệ Tử Dòng Đức Bà Truyền Giáo

Nhận xét
Đăng nhận xét